Vài nét về BS Ý Đức

- Tiến sỹ Y Khoa Quốc Gia

- Tuổi Ất Hợi

- Cựu học sinh Chu Văn An Hà Nội

- Tốt nghiệp Đại Học Y Dược Khoa Sài Gòn

- Hành nghề liên tục tại Việt Nam-Hoa Kỳ gần 40 năm.

- Biên khảo các vấn đề Y tế, Dinh Dưỡng Xã hội, Lao động

- Tác phẩm: Thuốc Mỹ Chữa Bệnh Ta, An Hưởng Tuổi Vàng, Sức Khỏe và Đời Sống, Người Cao Tuổi Việt Nam trên Đất Mỹ, Dinh Dưỡng và An Toàn Thực Phẩm, Bệnh Người Cao tuổi, Câu Chuyện Thầy Lang.

- Cộng tác với nhiều nhật báo, tập san, truyền thanh (RFI, RFA, VOA, Vietnam Hải ngoại, VAB, Dallas Radio, Lạc Việt Radio-Canada),  Đài truyền hình O2TV, VAN-TV55.2 , các website trong và ngoài Việt Nam trong các tiết mục y tế xã hội, lao động, dinh dưỡng.

- Tham gia chính chương trình Vấn Đáp Sống Khỏe của Hội Con Rồng Cháu Tiên VN Canada và YKHOANET thực hiện.

Câu hỏi về máy vi tính

Thân gửi em Ðinh Xuân Tú
Một trong vài trở ngại khi sử dụng máy vi tính thường xuyên là khó khăn về thị giác, vì mắt phải tập trung quá lâu vào những hàng chữ nhỏ với ánh sáng hơi chói.
Tôi gửi cho em bài tôi viết về vấn đề này để em hiểu thêm và tự điều chỉnh. Ðồng thời cũng nên đi khám bác sĩ nhãn khoa coi mắt mình ra sao.
Chuc em mọi sự lành.
Cũng xin ban điều hợp chương trình Vấn Ðáp Sống khỏe post bài này vào web của chúng taï
Bác sĩ Nguyễn Ý Ðúc


----- Original Message -----
From: Dinh Xuan Tu
To: songkhoe@crctvn.org
Sent: Thursday, July 14, 2005 6:07 AM
Subject: Nhin xa rat kem


Thưa bác sỹ !

Tôi năm nay 25t, Nam, chưa lập gia đình. Tôi phải làm việc nhiều với máy vi tính. Hiện tại khả năng nhìn xa (nhìn các vật ở xa) của tôi rất kém, mặc dù tôi không bị cận (ở khoảng cách bình thường tôi vẫn có thể đọc sách được. Khi thử đeo kính cận thì tôi thấy không hợp lắm vì bị choáng). Tôi không biết mình có bệnh gì về mắt hay không và phải làm gì để cải thiện khả năng nhìn xa. Xin BS vui lòng cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.

[More]

Cuộc Đua Với Tử Thần

Cuộc đua với tử thần


"Cuộc đời mọc lên và ngắt đi như một bông hoa"


Kinh Thánh


 


Tạo hóa dường như rất hay đùa bỡn với số phận của con người. Có những người dư thừa đủ thứ: sức khỏe sung mãn, tài năng tràn trề, của cải giàu nứt đố đổ vách, con cháu đầy đàn vui vẻ sum vầy... ấy thế lại có những người Thượng Đế đầy họ vào bể khổ để đợi đến ngày nghe tiếng gọi của Người. Có vẻ hợp với câu: "Đời là bể khổ!".
Một trong những nơi hiện thân của cái triết lý đời đó chính là cái Xóm Chạy Thận ở giữa lòng Hà Nội.
[More]

Phải Sống Không Chỉ Cho Riêng Mình

Phải sống không chỉ cho riêng mình
01-07-2007

Hôm nay là một ngày đẹp trời. Bầu trời ngoài kia thật trong xanh. Nắng vàng chiếu xuyên qua tán lá rung rinh nhảy nhót, rọi xuống nền gạch tạo nên những hình thù ngộ nghĩnh, nhìn thật đẹp mắt.
Thích thật.
Gió heo may se se lạnh.
Tiết trời mùa thu thật là dễ chịu.
[More]

Thăm Người Đang Chạy Đua Với Tử Thần

Thăm người đang "chạy đua với tử thần" (Nov. 18th 2007)


Còn 4 tiếng đồng hồ cuối cùng ở Hà Nội, tôi đã đến thăm cháu Hồng Công, người sống trong xóm "Chạy Thận" và đang "chạy đua với tử thần" mà BS Nguyễn Ý Đức đã chia sẻ trên ERCT vài tháng trước.
Tử thần đã không cho tôi chạy thoát nếu không có sự giúp đỡ của gia đình, của BS Nguyễn Ý Đức, của sempai C (Japan) và hơn 300 bạn bè Exryu (cựu du học sinh Nhật Bản) khắp nơi trên thế giới. Tử thần đã rời tôi nhưng đang chờ đợi cháu Hồng Công, người đang "Khát vọng sống ..".
Xin gởi đến các anh chị vài tâm tư và hình ảnh.
[More]

Cuộc Đua Với Tử Thần

Cuộc đua với tử thần


"Cuộc đời mọc lên và ngắt đi như một bông hoa"


Kinh Thánh


 


Tạo hóa dường như rất hay đùa bỡn với số phận của con người. Có những người dư thừa đủ thứ: sức khỏe sung mãn, tài năng tràn trề, của cải giàu nứt đố đổ vách, con cháu đầy đàn vui vẻ sum vầy... ấy thế lại có những người Thượng Đế đầy họ vào bể khổ để đợi đến ngày nghe tiếng gọi của Người. Có vẻ hợp với câu: "Đời là bể khổ!".
Một trong những nơi hiện thân của cái triết lý đời đó chính là cái Xóm Chạy Thận ở giữa lòng Hà Nội.
[More]

Phải Sống Không Chỉ Cho Riêng Mình

Phải sống không chỉ cho riêng mình
01-07-2007

Hôm nay là một ngày đẹp trời. Bầu trời ngoài kia thật trong xanh. Nắng vàng chiếu xuyên qua tán lá rung rinh nhảy nhót, rọi xuống nền gạch tạo nên những hình thù ngộ nghĩnh, nhìn thật đẹp mắt.
Thích thật.
Gió heo may se se lạnh.
Tiết trời mùa thu thật là dễ chịu.
[More]

Thăm Người Đang Chạy Đua Với Tử Thần

Thăm người đang "chạy đua với tử thần" (Nov. 18th 2007)


Còn 4 tiếng đồng hồ cuối cùng ở Hà Nội, tôi đã đến thăm cháu Hồng Công, người sống trong xóm "Chạy Thận" và đang "chạy đua với tử thần" mà BS Nguyễn Ý Đức đã chia sẻ trên ERCT vài tháng trước.
Tử thần đã không cho tôi chạy thoát nếu không có sự giúp đỡ của gia đình, của BS Nguyễn Ý Đức, của sempai C (Japan) và hơn 300 bạn bè Exryu (cựu du học sinh Nhật Bản) khắp nơi trên thế giới. Tử thần đã rời tôi nhưng đang chờ đợi cháu Hồng Công, người đang "Khát vọng sống ..".
Xin gởi đến các anh chị vài tâm tư và hình ảnh.
[More]

Núi Bỏ Người Già

NÚI BỎ NGƯỜI GIÀ
Từ thuở xa xưa, dân chúng trong bộ lạc vẫn có một phong tục là phế bỏ người già khi họ tới tuổi 60.
Năm đó, có một ông già được hai đúa con khênh trên một cái ghế bành để mang lên bỏ trên núi hoang.
Dọc đường, cứ đi được một đoạn thì ông lão lại bẻ một cành cây. Hai người con bèn hỏi bố: " Tại sao bố phải bẻ cành cây như vậy? Bộ bố muốn đánh dấu đường về sau khi chúng con để bố trên núi hay sao"?.
Ông già không trả lời mà chỉ lẩm bẩm ngâm :"Bẻ cành, ta giúp con ta; Thân già có thác cũng đà hy sinh".
Hai anh em không để ý gì đến bài thơ, tiếp tục khênh ông già lên núi, rồi bỏ đó.

Khi ra về, hai anh em bảo nhau chọn con đường khác.
Loanh quanh từ khi mặt trời lặn tới lúc trăng lên, hai người vẫn lạc lõng trong rừng. Họ bèn quay lại chỗ ông bố.
Ông già hỏi: " Thế thì từ lúc đó tới bây giờ các con đi đâu?"
" Chúng con đi về bằng con đường khác nên lạc đường. Xin bố chỉ đường cho chúng con".
Rồi chúng khênh ông bố xuống núi theo sự chỉ dẫn của ông già qua vết cành cây mà ông ta đã bẻ.
Về đến nhà, hai anh em dấu cha ở dưới hầm và cung phụng bố chu đáo để tỏ lòng biết ơn.


Mấy tháng sau, vị lãnh chúa ra lệnh cho dân chúng phải làm một sợi dây bằng tro thật dài từ rơm.
Dân chúng cố gắng thực hiện bằng cách pha trộn tro với nước nhưng không sao làm được. Hai người con bèn về hỏi ý kiến cha mình. Ông già nói:" Các con hãy làm như sau: lấy rơm bện thành dây, ngâm trong nước muối, phơi khô rồi đốt dây".
Hai người con làm y như lời cha và mang dâng sợi thừng bằng tro lên vị lãnh chúa. Vị này hết sức hài lòng và phán: " Ta cảm thấy rất an lòng khi có nhiều người khôn ngoan như vậy trong xứ sở. Ai chỉ cho các ngươi ý kiến tuyệt hảo này"?
Hai người con trình bầy mọi điều về cha mình. Lãnh chúa hiểu sự việc và ra lệnh cho thần dân là từ nay không ai được phế bỏ cha mẹ già vì họ có những kinh nghiệm quý báu.


Hai anh em ra về với nhiều quà thuởng khiến cho người cha rất vui mừng.
Ngọn núi mà thiên hạ mang phế bỏ cha mẹ già có tên là "Núi Bỏ Người gGà" hiện giờ chỉ còn là một di tích hoang phế, không ai dùng tới.


Chuyện dân gian Nhật Bản, thế kỷ thứ Bẩy.
Nguyễn Ý-Đức chuyển dịch


 

[More]

Dấu Hiệu Báo Động Tuổi Già

Dấu hiệu báo động tuổi già

1-Ta gia nhập các câu lạc bộ thể dục, thể thao tốn khối tiền nhưng chẳng bao giờ lui tới.
2-Trong cơ thể chỗ nào cũng thấy đau nhức, không sử dụng được; duy có một chỗ không đau nhức thì lại không dùng được.
3-Ánh sáng lóe từ đôi mắt tưởng như rất tinh anh nhưng lại là do nắng phản chiếu lên mặt kính hai tròng.
4-Ngồi chơi tài bàn tổ tôm mà khi rút cây bài, ngả xuống ù cũng mệt thở dốc.
5-Thấy bầy trẻ mới ngày nào còn để chỏm mà bây giờ đã vào tuổi trung niên.
6-Mình biết hết mà chẳng ai để ý, chẳng ai thèm hỏi ý kiến.
7-Cuốn sổ tay chỉ thấy địa chỉ và tên bác sĩ, tên thuốc đau nhức, bài thuốc bổ thận;
8-Kiếng đeo trên mắt mà cứ đi tìm kính để đi kiếm kính.
9-Thấy mỗi buổi tối là thời gian sao mà quá dài và tẻ nhạt, chỉ mong chóng sáng để lại ngồi đó mong tối đến;
10-Tắt đèn là để tiết kiệm điện chứ không phải vì lãng mạn với người phối ngẫu.
11-Ngồi trên chiếc ghế đu đưa mà không có sức để đưa đẩy chiếc ghế.
12-Nhà ở thì quá rộng, tủ thuốc lại quá chật.


 

[More]

Thượng Đế Không Tạo Ra đồ Tầm Tầm

Thượng Đế không tạo ra đồ tầm tầm

Thượng Đế không thích đồ tầm tầm, nhưng con người lại thích
Người ta ưa những món ăn tạp nham
Và trân trọng rác rưởi, chất đống trong hầm nhà, trên gác xép, ngoài nhà xe
Người ta ham đồ cổ và trả vô số tiền để mua những chiếc lộc bình, bàn ghế cũ mà lão bà vứt bỏ cả mấy năm về trước.


Ta ưa chuộng mọi đồ cổ, ngoại trừ tuổi già của ta.
Chúng ta chỉ hoài vọng giai đoạn thanh xuân tươi trẻ.


Đồ tầm tầm duy nhất không nơi nào bán là con người
những người bất lực về thể chất
những người bắt buộc phải về hưu
những người già chờ chết.


Hỡi Thượng Đế, sao những lão nhân này không được ai sưu tầm nhỉ?
Tại sao họ không mang lại lợi nhuận cao trong các cuộc đấu giá?


Một điều hiển nhiên là ta không muốn thấy họ quanh quẩn đâu đây.
Có phải là tại vì sự hiện diện đó gợi cho ta hay rằng ta cũng sẽ già?


Có phải nó cũng gợi cho ta sự bất khiển dụng, sự bất vẹn toàn của chính ta?
Phong cách mà vài người trong ta cố tạo ra vẻ hoàn toàn, làm ra vẻ Thượng Đế bắt vậy chứ không phài là vì ta??
Ta quên rằng Helen Keller vừa mù vừa câm, Beethoven điếc, Einstein rất dở về toán học.


Xin Thượng Đế hãy giúp chúng con đối diện với sự mù lòa về chính bản thân chúng con,
cả ngàn lần trong ngày chúng con đã không thấy nhu cầu của chúng con và của người chung quanh.
Hãy cho chúng con can đảm để ứng xử với mặt hạn chế của chúng con, để chấp nhận sự không hoàn hảo của chúng con, để nhắc nhở rằng chúng con cũng chỉ là con người chứ không phải thần thánh,
và con người đó phải trở nên tốt đủ
phải làm chúng con nên anh em vì chúng con trở thành già cùng v���i nhau.


Hãy giúp để chúng con yêu thương nhau, hỡi Thượng Đế, để chúng con đừng biến đổi nhau thành rác rưởi
Ngài không tạo ra đồ tạp nham
Thì tại sao chúng con lại tạo ra chúng ?!!


Vô Danh
Nguyễn Ý-Đức trích dịch từ sách
The Senior Adult Years-
Tác giả Carroll B Freeman


 


 

[More]

Thượng Đế Không Tạo Ra đồ Tầm Tầm

Thượng Đế không tạo ra đồ tầm tầm

Thượng Đế không thích đồ tầm tầm, nhưng con người lại thích
Người ta ưa những món ăn tạp nham
Và trân trọng rác rưởi, chất đống trong hầm nhà, trên gác xép, ngoài nhà xe
Người ta ham đồ cổ và trả vô số tiền để mua những chiếc lộc bình, bàn ghế cũ mà lão bà vứt bỏ cả mấy năm về trước.


Ta ưa chuộng mọi đồ cổ, ngoại trừ tuổi già của ta.
Chúng ta chỉ hoài vọng giai đoạn thanh xuân tươi trẻ.


Đồ tầm tầm duy nhất không nơi nào bán là con người
những người bất lực về thể chất
những người bắt buộc phải về hưu
những người già chờ chết.


Hỡi Thượng Đế, sao những lão nhân này không được ai sưu tầm nhỉ?
Tại sao họ không mang lại lợi nhuận cao trong các cuộc đấu giá?


Một điều hiển nhiên là ta không muốn thấy họ quanh quẩn đâu đây.
Có phải là tại vì sự hiện diện đó gợi cho ta hay rằng ta cũng sẽ già?


Có phải nó cũng gợi cho ta sự bất khiển dụng, sự bất vẹn toàn của chính ta?
Phong cách mà vài người trong ta cố tạo ra vẻ hoàn toàn, làm ra vẻ Thượng Đế bắt vậy chứ không phài là vì ta??
Ta quên rằng Helen Keller vừa mù vừa câm, Beethoven điếc, Einstein rất dở về toán học.


Xin Thượng Đế hãy giúp chúng con đối diện với sự mù lòa về chính bản thân chúng con,
cả ngàn lần trong ngày chúng con đã không thấy nhu cầu của chúng con và của người chung quanh.
Hãy cho chúng con can đảm để ứng xử với mặt hạn chế của chúng con, để chấp nhận sự không hoàn hảo của chúng con, để nhắc nhở rằng chúng con cũng chỉ là con người chứ không phải thần thánh,
và con người đó phải trở nên tốt đủ
phải làm chúng con nên anh em vì chúng con trở thành già cùng với nhau.


Hãy giúp để chúng con yêu thương nhau, hỡi Thượng Đế, để chúng con đừng biến đổi nhau thành rác rưởi
Ngài không tạo ra đồ tạp nham
Thì tại sao chúng con lại tạo ra chúng ?!!


Vô Danh
Nguyễn Ý-Đức trích dịch từ sách
The Senior Adult Years-
Tác giả Carroll B Freeman


 


 

[More]

Núi Bỏ Người Già

NÚI BỎ NGƯỜI GIÀ
Từ thuở xa xưa, dân chúng trong bộ lạc vẫn có một phong tục là phế bỏ người già khi họ tới tuổi 60.
Năm đó, có một ông già được hai đúa con khênh trên một cái ghế bành để mang lên bỏ trên núi hoang.
Dọc đường, cứ đi được một đoạn thì ông lão lại bẻ một cành cây. Hai người con bèn hỏi bố: " Tại sao bố phải bẻ cành cây như vậy? Bộ bố muốn đánh dấu đường về sau khi chúng con để bố trên núi hay sao"?.
Ông già không trả lời mà chỉ lẩm bẩm ngâm :"Bẻ cành, ta giúp con ta; Thân già có thác cũng đà hy sinh".
Hai anh em không để ý gì đến bài thơ, tiếp tục khênh ông già lên núi, rồi bỏ đó.

Khi ra về, hai anh em bảo nhau chọn con đường khác.
Loanh quanh từ khi mặt trời lặn tới lúc trăng lên, hai người vẫn lạc lõng trong rừng. Họ bèn quay lại chỗ ông bố.
Ông già hỏi: " Thế thì từ lúc đó tới bây giờ các con đi đâu?"
" Chúng con đi về bằng con đường khác nên lạc đường. Xin bố chỉ đường cho chúng con".
Rồi chúng khênh ông bố xuống núi theo sự chỉ dẫn của ông già qua vết cành cây mà ông ta đã bẻ.
Về đến nhà, hai anh em dấu cha ở dưới hầm và cung phụng bố chu đáo để tỏ lòng biết ơn.


Mấy tháng sau, vị lãnh chúa ra lệnh cho dân chúng phải làm một sợi dây bằng tro thật dài từ rơm.
Dân chúng cố gắng thực hiện bằng cách pha trộn tro với nước nhưng không sao làm được. Hai người con bèn về hỏi ý kiến cha mình. Ông già nói:" Các con hãy làm như sau: lấy rơm bện thành dây, ngâm trong nước muối, phơi khô rồi đốt dây".
Hai người con làm y như lời cha và mang dâng sợi thừng bằng tro lên vị lãnh chúa. Vị này hết sức hài lòng và phán: " Ta cảm thấy rất an lòng khi có nhiều người khôn ngoan như vậy trong xứ sở. Ai chỉ cho các ngươi ý kiến tuyệt hảo này"?
Hai người con trình bầy mọi điều về cha mình. Lãnh chúa hiểu sự việc và ra lệnh cho thần dân là từ nay không ai được phế bỏ cha mẹ già vì họ có những kinh nghiệm quý báu.


Hai anh em ra về với nhiều quà thuởng khiến cho người cha rất vui mừng.
Ngọn núi mà thiên hạ mang phế bỏ cha mẹ già có tên là "Núi Bỏ Người gGà" hiện giờ chỉ còn là một di tích hoang phế, không ai dùng tới.


Chuyện dân gian Nhật Bản, thế kỷ thứ Bẩy.
Nguyễn Ý-Đức chuyển dịch


 

[More]

Muôn Người Hạnh Phúc Chan Hòa

Normal 0 MicrosoftInternetExplorer4 "Muôn Người Hạnh Phúc Chan Hòa"

Hàng năm, cùng với sửa soạn đón Tết, mừng Xuân thì những lời chúc tụng, những cánh thiệp nhiều màu xinh xinh được gửi cho nhau. Để chúc nhau khang an thịnh vượng và hạnh phúc.
Vâng, ai cũng mong cho nhau được "chan hòa hạnh phúc ".


Vậy Hạnh Phúc là gì mà mọi trân quý như vậy?!
[More]

Lú Lẫn

Lú Lẫn

Hôm nay là ngày lễ ăn hỏi của cháu gái. Họ hàng, thân hữu đều có mặt đông đủ để mừng, ngoại trừ ông nội.
Ông chỉ thỉnh thoảng mới xuất hiện. Ông mặc bộ quần áo ngủ mới, tóc chải mượt, chân đi đôi dép mà bà mới mua cho. Lâu lâu, Ông ra ngó quan khách, cười rồi lại quay vào phòng ngủ. Có lúc ông ra bàn thức ăn, bốc miếng chả giò bỏ vào miệng ăn thích thú. Ông cũng nhặt tờ giấy lau tay, vo tròn lại, liệng vào một người khách, rồi chạy tuột vào trong. Ông đang đùa nghịch ngây thơ như một đứa trẻ.
Từ hơn hai năm nay, Ông thay đổi từ tính tình tới hành động. Ông không nhớ gì, biết gì, đôi khi đại tiểu tiện ra quần áo. Bà hết lòng săn sóc, chăm nom ông, từ bón ăn tới tắm rửa. Bà vui vẻ giữ trọn cái nghĩa với người bạn tao khang, đã từng một thời oanh liệt...

Lão nhân trên đây là một trong số nhiều triệu người trên thế giới đang bị rối loạn về tâm trí, lú lẫn, sa sút trí tuệ, một chứng bệnh mà nhiều người khi nghĩ tới đều sợ hơn là sợ chết.
Nó hủy hoại đời sống người bị bệnh. Nó tạo ra gánh nặng cho gia đình, ngân sách quốc gia. Nó không phải là một bệnh, mà là tập hợp của nhiều triệu chứng ảnh hưởng tới trí nhớ, đến ngôn ngữ, đến hành vi, đối xử, đến khả năng lý luận của người bệnh. Nó là sự đi xa hơn của một thoáng quên, một giây đãng trí ở tuổi già bình thường. Nó không phải là điên dại mà chỉ là sự thay đổi của trí tuệ, đủ trầm trọng để làm thay đổi cuộc sống con người.
Nó cũng không phải là một phần của sự lão hoá nhưng nó có liên hệ tới tuổi con người: từ 1% trầm trọng ở lớp người 65 tuổi, tăng lên tới 15-25% ở lớp cao niên trên 80 tuổi.
Nó là nguyên nhân hàng đầu khiến người bệnh được đưa vào viện dưỡng lão vì tính tình, hành vi quá lố, khó kiểm soát.
Nó không những đã rút ngắn tuổi thọ mà còn lấy đi sự độc lập của người bệnh.
Nó không phân biệt chủng tộc, giới tính, giai tầng xã hội.


Định nghĩa
Lú Lẫn (confusion) là sự thay đổi về tâm trí trong đó bệnh nhân không còn khả năng suy nghĩ một cách sáng suốt như thường lệ. Nhiều khi, lú lẫn dẫn tới mất khả năng nhận ra người hoặc nơi chốn, không biết được thời gian và không gian. Họ cũng có cảm giác mất phương hướng và không còn khả năng đưa ra quyết định. Lú lẫn có thể xuất hiện bất thình lình hoặc từ từ.


Nguyên nhân
Nguyên nhân chính của lú lẫn sa-sút trí- tuệ là bệnh Alzheimer, 68%. Rồi đến bệnh trầm cảm, hủy hoại não do nhiều tai biến não nhỏ, thiếu sinh tố B12...Khám nghiệm não bộ thấy có nhiều thay đổi ở vùng hải mã (Hippocampus ), chịu trách nhiệm về trí nhớ, học hỏi kiến thức.

Riêng với bệnh Alzheimer, những nguy cơ gây bệnh đã được xác định gồm có: thay đổi gene ở các nhiễm thể, tuổi cao, gia đình có sa sút trí tuệ, người có hội chứng chậm trí khôn (Down's Syndrome ).
Người bệnh không qua khỏi được mươi năm, vì những tiêu hao trầm trọng về trí tuệ, đưa đến sự không tự săn sóc, thân xác suy yếu, đôi khi nằm liệt giường, rồi ra đi vì nhiễm trùng nhất là sưng phổi.
Hàng năm, cả trăm ngàn người bệnh Alzheimer thiệt mạng.


Dấu hiệu
Có tới 75% trường hợp lú lẫn diễn tiến âm thầm một thời gian khá lâu trước khi được phát giác, thường thì do thân nhân là người đầu tiên nhận ra.
Lúc đầu, người bệnh hay kiếm cách, phủ nhận, nói lảng, đôi khi bịa rất khéo để che dấu bất hạnh cuả mình. Thí dụ như khi hỏi họ đang coi phim gì trên truyền hình, thì họ trả lời "đang coi chương trình tôi thích nhất ", mà thực ra họ không nhớ tên cuả chương trình đó. Nhưng với thời gian, người bệnh không còn che đậy được nữa, và triệu chứng lần lần xuất hiện:
1- Trí nhớ gần, ngắn hạn mất đi.
Ngay sau khi nghe hay đọc một tin tức, họ quên liền. Không uống thuốc mỗi buổi sáng như thường lệ.
Không tắt bếp sau khi nấu.
Không nhớ chìa khóa nhà để ở đâu.
Nhắc đi nhắc lại cùng một câu hỏi nhiều lần.
2-Mất ngôn ngữ
Không tìm được từ chính xác để gọi sự vật. Biết nó là con chó, nhưng gọi nó là con mèo vì không sao tìm được từ CHÓ trong trí óc.
Đang nói chuyện, tự nhiên khựng lại, không biết mình đang nói gì.
Hay nói nhịu, không chú tâm theo dõi, tham dự trong cuộc đối thoại, mạn đàm .
3-Mất khả năng thực hiện động tác thông thường
Không chải đ���u, đánh răng, tắm rửa, không nhớ cách và cơm ăn, mặc quần áo.
Họ hành động như một đứa bé chưa được huấn luyện về những động tác thông thường này.
4- Mất nhận thức
Không nhớ tên và nhận ra người quen, nơi hay lui tới, vật hay dùng, khó khăn trong việc học hỏi, hội nhập kiến thức mới.
Rối loạn khả năng sắp xếp công việc, theo dõi hoàn cảnh chung quanh.
5- Mất định hướng không gian và thời gian
Lạc lối trên đường quen thuộc hàng ngày, dáng đi thay đổi: đang đi đột nhiên đứng lại, lâu lâu cúi khom người xuống, kéo lê bước đi, hay té ngã.
6- Sao lãng vệ sinh cá nhân, quần áo xốc xếch, khuy cúc không cài
Nhiều người bệnh, cứ mỗi khi chiều xuống, mặt trời lặn, là cảm thấy bồn chồn, bực tức, đứng ngồi không yên, mất định hướng. Họ đi lang thang trong nhà, ngoài vườn, tự cô lập, không tham gia sinh hoạt chung. Đây có thể là do bị tưóc đoạt cảm xúc khi tối trời hay do sự thay đổi hoá chất ở não bộ sau một ngày hoạt động.


Hành vi bất thường
Ngoài ra, người Sa-Sút Trí-Tuệ còn có những hành vi bất thường như:
1-Hay đilang thang một mình
Họ đi để tìm hiểu chung quanh, lục lọi đồ vật phòng này sang phòng khác, hoặc đi vì bực mình, không diễn tả truyền đạt được ý muốn. Gilleard giải thích hành vi này như tìm một cái gì để sinh hoạt, khám phá một mới lạ, muốn đi đến một nơi nào đó mà không xác định được, không nhớ biết mình sẽ đi đâu.Vì thế nên họ hay bị lạc đường, khiến gia đình, cảnh sát phải tìm kiếm như tìm trẻ lạc, đôi khi gặp tai nạn hoặc mất tích.
2-Hay gây gổ, dễ khích động, lo lắng
Tâm trạng này xẩy ra khi người bệnh, vì giảm khả năng đối thoại, phản ứng trước một đau đớn cơ thể, một hoàn cảnh không quen, trước mặt người xa lạ.
Người bệnh cũng trở nên gây gổ khi được cho uống thuốc, ăn cơm hay yêu cầu đi tắm. Họ cũng hay nổi cáu, la hét mọi người.
Một chuyên gia cho là khi bị nhắc nhở làm việc gì, họ cảm thấy như cá nhân bị xúc phạm, khiêu khích, hay gợi lại quá khứ không vui. Ngược lại, có lúc bệnh nhân tỏ ra rất dễ thương, nghe lời, thân thiện, nói rất nhiều.
3- Có những hoang tưởng, ảo giác như nhận diện nhầm người nhà, bạn bè, hay nghi ngờ, tin rằng mọi người nói về mình hay lấy trộm đồ vật tùy thân; nghe âm thanh và nhìn thấy sự vật không có thực.
Họ ít ngủ ban đêm, vì sợ bóng tối, cảm thấy đói bụng, mót tiểu tiện, buồn rầu, hay vì ngủ ngày quá nhiều.


Điều trị
Kinh nghiệm cho hay con người, khi về già, lo sợ lú lẫn, mất khả năng trí tuệ nhiều hơn là lo sợ mất khả năng khác.
Nó tiêu hao con người từ từ. Nó độc địa hơn cái dao cầu, cái u sầu giết người cung nữ. Nó biến đổi con người từ tình trạng tự chủ, tự lập sang hoàn toàn phụ thuộc, bất lực. Nó mang gánh nặng tới cho thân nhân, lo âu trước bất hạnh mà chẳng biết làm gì để thay đổi cục diện, mang lại trí tuệ cho người thân.
Trong y giới, có câu nói là hãn hữu lắm, ta mới trị lành được, đôi khi ta có thể làm nhẹ bệnh, nhưng luôn luôn ta có thể làm cho người bệnh cảm thấy thoải mái. Với Sa sút Trí Tuệ, với bệnh Alzheimer cũng vậy.
Hiện nay chưa có thuốc trị dứt bệnh mà chỉ trì hoãn diễn biến xấu với hy vọng mang lại một phần trí tuệ cho những trường hợp nhẹ.
Các dược phẩm sau đây đang được y giới dùng.
Tacrine với biệt danh là Cognex, Aricept ( Donepezil), Rivastigmine hoặc Exelon, Galantamine (Reminyl)
Ngoài ra cũng có nhiều nghiên cứu nói là sinh tố E, Estrogen, một vài dược thảo như Gingo cũng có công dụng phần nào.
Một hy vọng khác là việc ghép gene tế bào thần kinh. Phương pháp này hiện đang được thử nghiệm tại Hoa Kỳ.

Chăm sóc
Trong khi đó thì người bệnh vẫn như chờ đợi thần dược, mà cũng như thấy ngày ra đi của mình gần đâu đây. Thân nhân chỉ biết hết sức mình chăm sóc, hỗ trợ để đáp ứng những nhu cầu, vấn đề của người bệnh:
1- Về ăn uống
Vì sự an toàn, tránh để bệnh nhân liên can đến việc nấu nướng.
Nhắc nhở giờ ăn. Dọn từng món ăn tránh trường hợp họ ngồi bối rối trước mâm cơm không biết lựa món nào. Đôi khi bệnh nhân chỉ thích ăn một món, dễ bị thiếu dinh dưỡng, vậy nên xen kẽ món ăn khác nhau.
Quên cách dùng đũa, thìa có thể thay bằng món ăn cầm tay. Cho ăn nhiều bữa nhỏ trong ngày vì họ không chịu ngồi yên trong bữa ăn kéo dài.
2- Ngủ nghỉ
Để ngủ ngon giấc ban đêm, nên khuyến khích bệnh nhân tham dự nhiều sinh hoạt ban ngày, tránh uống nhiều nước buổi chiều để họ khỏi thức dậy đái đêm.
Tránh cho uống nhiều thuốc ngủ, giới hạn ngủ ngày.
3- Thuốc men
Cất dược phẩm trong tủ khóa kỹ. Cần trực tiếp giúp người bệnh uống thuốc cho đúng giờ, đúng phân lượng.
Với bệnh nhân không chịu uống thuốc, nên nghiền thuốc nhỏ, pha lẫn với chút thức ăn, nước trái cây. Đôi khi phải dỗ như dỗ trẻ em.
4- Quần áo
Cần quần áo rộng rãi, thoải mái khi mặc, ít cúc, móc rắc rối. Nhiều khi họ chỉ thích mặc một bộ nào đó, nên có sẵn hai bộ y hệt để thay đổi mỗi ngày.
Giầy không giây cột hay có vải dính, khi họ quên cách cột giây giầy.
5- Tắm rửa
Khi tắm, họ hay nghịch rỡn như trẻ thơ, đôi khi vùng vằng không chịu tắm nên cần lựa ý, để họ tự tắm, tôn trọng sự riêng tư.
Coi nước nóng lạnh vừa đủ.
Dùng ghế tắm, tay vịn, thảm cao su dưới đáy bồn tắm, tránh té ngã.
6- Thay đổi tính tình
Với thời gian, bệnh nặng hơn, trí nhớ hao mòn, khả năng cá nhân giảm, niềm tự tin mất bớt, họ trở nên nghi ngờ, bẳn gắt, bướng bỉnh, khó chịu. Đây là lúc người thân vừa đau lòng, vừa khó xử. Khó khăn với bệnh nhân càng làm họ bực tức, chống đối.
Nên cần nhẹ nhàng thông cảm, vỗ về người bất hạnh vói lời nói ngắn, gọn, rõ ràng. Một cái vỗ vai nhẹ, một nụ cười, một ôm hôn để làm họ thấy được thương yêu.
7- Để tránh đi lang thang, lạc lối: thay ổ khóa cửa mở cần chìa, gắn hệ thống báo động cửa ra vào. Cho bệnh nhân mang vòng có tên, địa chỉ. Nhờ hàng xóm để ý dùm nếu họ đi ra khỏi nhà.
Trưng bầy hình ảnh kỷ niệm xưa ở chỗ dễ thấy để kích động trí nhớ, nhất là những hình gợi lại sự thành công người thân.
Treo đồng hồ, lịch chữ to để nhắc nhở ngày tháng, thời gian.
Phòng ở đầy đủ ánh sáng, ít đồ đạc, để dễ đi lại, tránh ngã té.
Con cháu tới thăm hỏi thường nhật, nhất là trẻ thơ vì chúng mang lợi ích cho mọi tuổi.


Kết luận
Săn sóc người lú lẫn, rối loạn trí tuệ là cả một công việc khó khăn, nặng nhọc, với nhiều kiên nhẫn, khoan dung, chiếm gần hết số 24 giờ một ngày. Trách nhiệm người săn sóc rất căng thẳng.
Người chăm sóc trải qua, chịu đựng nhiều hậu quả không tốt cho sức khỏe của mình: trầm cảm, ngủ không yên, quan tâm lo ngại, mệt mỏi, đôi khi cáu kỉnh, muốn buông thả. Nhất là những khi người thân không hợp tác, bướng bỉnh, không tán thưởng công lao của mình. Họ đã được coi như nạn nhân thầm lặng của bất hạnh sa- sút trí-tuệ, cuả bệnh Alzheimer. Họ thường là những bà vợ tuổi đời đã cao mà vẫn chung tình, những người con giữ tròn đạo hiếu.
Xin gửi tới những người chăm sóc một bông hồng biết ơn của bất hạnh Lú Lẫn, Sa- Sút Trí-Tuệ.


Tiến sĩ Y khoa Nguyễn Ý-ĐỨC.
Texas-Hoa Kỳ

[More]

Lú Lẫn

Lú Lẫn

Hôm nay là ngày lễ ăn hỏi của cháu gái. Họ hàng, thân hữu đều có mặt đông đủ để mừng, ngoại trừ ông nội.
Ông chỉ thỉnh thoảng mới xuất hiện. Ông mặc bộ quần áo ngủ mới, tóc chải mượt, chân đi đôi dép mà bà mới mua cho. Lâu lâu, Ông ra ngó quan khách, cười rồi lại quay vào phòng ngủ. Có lúc ông ra bàn thức ăn, bốc miếng chả giò bỏ vào miệng ăn thích thú. Ông cũng nhặt tờ giấy lau tay, vo tròn lại, liệng vào một người khách, rồi chạy tuột vào trong. Ông đang đùa nghịch ngây thơ như một đứa trẻ.
Từ hơn hai năm nay, Ông thay đổi từ tính tình tới hành động. Ông không nhớ gì, biết gì, đôi khi đại tiểu tiện ra quần áo. Bà hết lòng săn sóc, chăm nom ông, từ bón ăn tới tắm rửa. Bà vui vẻ giữ trọn cái nghĩa với người bạn tao khang, đã từng một thời oanh liệt...

Lão nhân trên đây là một trong số nhiều triệu người trên thế giới đang bị rối loạn về tâm trí, lú lẫn, sa sút trí tuệ, một chứng bệnh mà nhiều người khi nghĩ tới đều sợ hơn là sợ chết.
Nó hủy hoại đời sống người bị bệnh. Nó tạo ra gánh nặng cho gia đình, ngân sách quốc gia. Nó không phải là một bệnh, mà là tập hợp của nhiều triệu chứng ảnh hưởng tới trí nhớ, đến ngôn ngữ, đến hành vi, đối xử, đến khả năng lý luận của người bệnh. Nó là sự đi xa hơn của một thoáng quên, một giây đãng trí ở tuổi già bình thường. Nó không phải là điên dại mà chỉ là sự thay đổi của trí tuệ, đủ trầm trọng để làm thay đổi cuộc sống con người.
Nó cũng không phải là một phần của sự lão hoá nhưng nó có liên hệ tới tuổi con người: từ 1% trầm trọng ở lớp người 65 tuổi, tăng lên tới 15-25% ở lớp cao niên trên 80 tuổi.
Nó là nguyên nhân hàng đầu khiến người bệnh được đưa vào viện dưỡng lão vì tính tình, hành vi quá lố, khó kiểm soát.
Nó không những đã rút ngắn tuổi thọ mà còn lấy đi sự độc lập của người bệnh.
Nó không phân biệt chủng tộc, giới tính, giai tầng xã hội.


Định nghĩa
Lú Lẫn (confusion) là sự thay đổi về tâm trí trong đó bệnh nhân không còn khả năng suy nghĩ một cách sáng suốt như thường lệ. Nhiều khi, lú lẫn dẫn tới mất khả năng nhận ra người hoặc nơi chốn, không biết được thời gian và không gian. Họ cũng có cảm giác mất phương hướng và không còn khả năng đưa ra quyết định. Lú lẫn có thể xuất hiện bất thình lình hoặc từ từ.


Nguyên nhân
Nguyên nhân chính của lú lẫn sa-sút trí- tuệ là bệnh Alzheimer, 68%. Rồi đến bệnh trầm cảm, hủy hoại não do nhiều tai biến não nhỏ, thiếu sinh tố B12...Khám nghiệm não bộ thấy có nhiều thay đổi ở vùng hải mã (Hippocampus ), chịu trách nhiệm về trí nhớ, học hỏi kiến thức.

Riêng với bệnh Alzheimer, những nguy cơ gây bệnh đã được xác định gồm có: thay đổi gene ở các nhiễm thể, tuổi cao, gia đình có sa sút trí tuệ, người có hội chứng chậm trí khôn (Down's Syndrome ).
Người bệnh không qua khỏi được mươi năm, vì những tiêu hao trầm trọng về trí tuệ, đưa đến sự không tự săn sóc, thân xác suy yếu, đôi khi nằm liệt giường, rồi ra đi vì nhiễm trùng nhất là sưng phổi.
Hàng năm, cả trăm ngàn người bệnh Alzheimer thiệt mạng.


Dấu hiệu
Có tới 75% trường hợp lú lẫn diễn tiến âm thầm một thời gian khá lâu trước khi được phát giác, thường thì do thân nhân là người đầu tiên nhận ra.
Lúc đầu, người bệnh hay kiếm cách, phủ nhận, nói lảng, đôi khi bịa rất khéo để che dấu bất hạnh cuả mình. Thí dụ như khi hỏi họ đang coi phim gì trên truyền hình, thì họ trả lời "đang coi chương trình tôi thích nhất ", mà thực ra họ không nhớ tên cuả chương trình đó. Nhưng với thời gian, người bệnh không còn che đậy được nữa, và triệu chứng lần lần xuất hiện:
1- Trí nhớ gần, ngắn hạn mất đi.
Ngay sau khi nghe hay đọc một tin tức, họ quên liền. Không uống thuốc mỗi buổi sáng như thường lệ.
Không tắt bếp sau khi nấu.
Không nhớ chìa khóa nhà để ở đâu.
Nhắc đi nhắc lại cùng một câu hỏi nhiều lần.
2-Mất ngôn ngữ
Không tìm được từ chính xác để gọi sự vật. Biết nó là con chó, nhưng gọi nó là con mèo vì không sao tìm được từ CHÓ trong trí óc.
Đang nói chuyện, tự nhiên khựng lại, không biết mình đang nói gì.
Hay nói nhịu, không chú tâm theo dõi, tham dự trong cuộc đối thoại, mạn đàm .
3-Mất khả năng thực hiện động tác thông thường
Không chải đầu, đánh răng, tắm rửa, không nhớ cách và cơm ăn, mặc quần áo.
Họ hành động như một đứa bé chưa được huấn luyện về những động tác thông thường này.
4- Mất nhận thức
Không nhớ tên và nhận ra người quen, nơi hay lui tới, vật hay dùng, khó khăn trong việc học hỏi, hội nhập kiến thức mới.
Rối loạn khả năng sắp xếp công việc, theo dõi hoàn cảnh chung quanh.
5- Mất định hướng không gian và thời gian
Lạc lối trên đường quen thuộc hàng ngày, dáng đi thay đổi: đang đi đột nhiên đứng lại, lâu lâu cúi khom người xuống, kéo lê bước đi, hay té ngã.
6- Sao lãng vệ sinh cá nhân, quần áo xốc xếch, khuy cúc không cài
Nhiều người bệnh, cứ mỗi khi chiều xuống, mặt trời lặn, là cảm thấy bồn chồn, bực tức, đứng ngồi không yên, mất định hướng. Họ đi lang thang trong nhà, ngoài vườn, tự cô lập, không tham gia sinh hoạt chung. Đây có thể là do bị tưóc đoạt cảm xúc khi tối trời hay do sự thay đổi hoá chất ở não bộ sau một ngày hoạt động.


Hành vi bất thường
Ngoài ra, người Sa-Sút Trí-Tuệ còn có những hành vi bất thường như:
1-Hay đilang thang một mình
Họ đi để tìm hiểu chung quanh, lục lọi đồ vật phòng này sang phòng khác, hoặc đi vì bực mình, không diễn tả truyền đạt được ý muốn. Gilleard giải thích hành vi này như tìm một cái gì để sinh hoạt, khám phá một mới lạ, muốn đi đến một nơi nào đó mà không xác định được, không nhớ biết mình sẽ đi đâu.Vì thế nên họ hay bị lạc đường, khiến gia đình, cảnh sát phải tìm kiếm như tìm trẻ lạc, đôi khi gặp tai nạn hoặc mất tích.
2-Hay gây gổ, dễ khích động, lo lắng
Tâm trạng này xẩy ra khi người bệnh, vì giảm khả năng đối thoại, phản ứng trước một đau đớn cơ thể, một hoàn cảnh không quen, trước mặt người xa lạ.
Người bệnh cũng trở nên gây gổ khi được cho uống thuốc, ăn cơm hay yêu cầu đi tắm. Họ cũng hay nổi cáu, la hét mọi người.
Một chuyên gia cho là khi bị nhắc nhở làm việc gì, họ cảm thấy như cá nhân bị xúc phạm, khiêu khích, hay gợi lại quá khứ không vui. Ngược lại, có lúc bệnh nhân tỏ ra rất dễ thương, nghe lời, thân thiện, nói rất nhiều.
3- Có những hoang tưởng, ảo giác như nhận diện nhầm người nhà, bạn bè, hay nghi ngờ, tin rằng mọi người nói về mình hay lấy trộm đồ vật tùy thân; nghe âm thanh và nhìn thấy sự vật không có thực.
Họ ít ngủ ban đêm, vì sợ bóng tối, cảm thấy đói bụng, mót tiểu tiện, buồn rầu, hay vì ngủ ngày quá nhiều.


Điều trị
Kinh nghiệm cho hay con người, khi về già, lo sợ lú lẫn, mất khả năng trí tuệ nhiều hơn là lo sợ mất khả năng khác.
Nó tiêu hao con người từ từ. Nó độc địa hơn cái dao cầu, cái u sầu giết người cung nữ. Nó biến đổi con người từ tình trạng tự chủ, tự lập sang hoàn toàn phụ thuộc, bất lực. Nó mang gánh nặng tới cho thân nhân, lo âu trước bất hạnh mà chẳng biết làm gì để thay đổi cục diện, mang lại trí tuệ cho người thân.
Trong y giới, có câu nói là hãn hữu lắm, ta mới trị lành được, đôi khi ta có thể làm nhẹ bệnh, nhưng luôn luôn ta có thể làm cho người bệnh cảm thấy thoải mái. Với Sa sút Trí Tuệ, với bệnh Alzheimer cũng vậy.
Hiện nay chưa có thuốc trị dứt bệnh mà chỉ trì hoãn diễn biến xấu với hy vọng mang lại một phần trí tuệ cho những trường hợp nhẹ.
Các dược phẩm sau đây đang được y giới dùng.
Tacrine với biệt danh là Cognex, Aricept ( Donepezil), Rivastigmine hoặc Exelon, Galantamine (Reminyl)
Ngoài ra cũng có nhiều nghiên cứu nói là sinh tố E, Estrogen, một vài dược thảo như Gingo cũng có công dụng phần nào.
Một hy vọng khác là việc ghép gene tế bào thần kinh. Phương pháp này hiện đang được thử nghiệm tại Hoa Kỳ.

Chăm sóc
Trong khi đó thì người bệnh vẫn như chờ đợi thần dược, mà cũng như thấy ngày ra đi của mình gần đâu đây. Thân nhân chỉ biết hết sức mình chăm sóc, hỗ trợ để đáp ứng những nhu cầu, vấn đề của người bệnh:
1- Về ăn uống
Vì sự an toàn, tránh để bệnh nhân liên can đến việc nấu nướng.
Nhắc nhở giờ ăn. Dọn từng món ăn tránh trường hợp họ ngồi bối rối trước mâm cơm không biết lựa món nào. Đôi khi bệnh nhân chỉ thích ăn một món, dễ bị thiếu dinh dưỡng, vậy nên xen kẽ món ăn khác nhau.
Quên cách dùng đũa, thìa có thể thay bằng món ăn cầm tay. Cho ăn nhiều bữa nhỏ trong ngày vì họ không chịu ngồi yên trong bữa ăn kéo dài.
2- Ngủ nghỉ
Để ngủ ngon giấc ban đêm, nên khuyến khích bệnh nhân tham dự nhiều sinh hoạt ban ngày, tránh uống nhiều nước buổi chiều để họ khỏi thức dậy đái đêm.
Tránh cho uống nhiều thuốc ngủ, giới hạn ngủ ngày.
3- Thuốc men
Cất dược phẩm trong tủ khóa kỹ. Cần trực tiếp giúp người bệnh uống thuốc cho đúng giờ, đúng phân lượng.
Với bệnh nhân không chịu uống thuốc, nên nghiền thuốc nhỏ, pha lẫn với chút thức ăn, nước trái cây. Đôi khi phải dỗ như dỗ trẻ em.
4- Quần áo
Cần quần áo rộng rãi, thoải mái khi mặc, ít cúc, móc rắc rối. Nhiều khi họ chỉ thích mặc một bộ nào đó, nên có sẵn hai bộ y hệt để thay đổi mỗi ngày.
Giầy không giây cột hay có vải dính, khi họ quên cách cột giây giầy.
5- Tắm rửa
Khi tắm, họ hay nghịch rỡn như trẻ thơ, đôi khi vùng vằng không chịu tắm nên cần lựa ý, để họ tự tắm, tôn trọng sự riêng tư.
Coi nước nóng lạnh vừa đủ.
Dùng ghế tắm, tay vịn, thảm cao su dưới đáy bồn tắm, tránh té ngã.
6- Thay đổi tính tình
Với thời gian, bệnh nặng hơn, trí nhớ hao mòn, khả năng cá nhân giảm, niềm tự tin mất bớt, họ trở nên nghi ngờ, bẳn gắt, bướng bỉnh, khó chịu. Đây là lúc người thân vừa đau lòng, vừa khó xử. Khó khăn với bệnh nhân càng làm họ bực tức, chống đối.
Nên cần nhẹ nhàng thông cảm, vỗ về người bất hạnh vói lời nói ngắn, gọn, rõ ràng. Một cái vỗ vai nhẹ, một nụ cười, một ôm hôn để làm họ thấy được thương yêu.
7- Để tránh đi lang thang, lạc lối: thay ổ khóa cửa mở cần chìa, gắn hệ thống báo động cửa ra vào. Cho bệnh nhân mang vòng có tên, địa chỉ. Nhờ hàng xóm để ý dùm nếu họ đi ra khỏi nhà.
Trưng bầy hình ảnh kỷ niệm xưa ở chỗ dễ thấy để kích động trí nhớ, nhất là những hình gợi lại sự thành công người thân.
Treo đồng hồ, lịch chữ to để nhắc nhở ngày tháng, thời gian.
Phòng ở đầy đủ ánh sáng, ít đồ đạc, để dễ đi lại, tránh ngã té.
Con cháu tới thăm hỏi thường nhật, nhất là trẻ thơ vì chúng mang lợi ích cho mọi tuổi.


Kết luận
Săn sóc người lú lẫn, rối loạn trí tuệ là cả một công việc khó khăn, nặng nhọc, với nhiều kiên nhẫn, khoan dung, chiếm gần hết số 24 giờ một ngày. Trách nhiệm người săn sóc rất căng thẳng.
Người chăm sóc trải qua, chịu đựng nhiều hậu quả không tốt cho sức khỏe của mình: trầm cảm, ngủ không yên, quan tâm lo ngại, mệt mỏi, đôi khi cáu kỉnh, muốn buông thả. Nhất là những khi người thân không hợp tác, bướng bỉnh, không tán thưởng công lao của mình. Họ đã được coi như nạn nhân thầm lặng của bất hạnh sa- sút trí-tuệ, cuả bệnh Alzheimer. Họ thường là những bà vợ tuổi đời đã cao mà vẫn chung tình, những người con giữ tròn đạo hiếu.
Xin gửi tới những người chăm sóc một bông hồng biết ơn của bất hạnh Lú Lẫn, Sa- Sút Trí-Tuệ.


Tiến sĩ Y khoa Nguyễn Ý-ĐỨC.
Texas-Hoa Kỳ

[More]

Muôn Người Hạnh Phúc Chan Hòa

Normal 0 MicrosoftInternetExplorer4 "Muôn Người Hạnh Phúc Chan Hòa"

Hàng năm, cùng với sửa soạn đón Tết, mừng Xuân thì những lời chúc tụng, những cánh thiệp nhiều màu xinh xinh được gửi cho nhau. Để chúc nhau khang an thịnh vượng và hạnh phúc.
Vâng, ai cũng mong cho nhau được "chan hòa hạnh phúc ".


Vậy Hạnh Phúc là gì mà mọi trân quý như vậy?!
[More]

Chào Bác

fromNguyễn Hồng Công
toBs Nguyen Y Duc

dateSat, Jul 4, 2009 at 3:07 AM
mailed-bygmail.com


hide details Jul 4



Bác ơi
bác có khỏe không? Chú việt có khỏe không bác? bác cho cháu gửi lời chào đến các bác các chú bên đó nhé bác. Cháu vẫn khỏe vẫn xinh như thế. Cháu biết làm thế nào gửi tanựg bác cuốn sách thứ 2 của cháu bây giờ?
Cháu tặng bác 1 kiểu ảnh mới nhất của cháu








cháu Hồng Công

[More]

Dược Thảo

Normal 0 MicrosoftInternetExplorer4 Câu Chuyện Thầy Lang
Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức

Dược Thảo


Dược Thảo đã giữ vai trò quan trọng trong việc bảo vệ sức khỏe con người từ nhiều ngàn năm, khi mà y học tây phương chưa xuất hiện. Dược thảo dùng cây thuốc để phòng bệnh và chữa bệnh.
Theo cơ quan Y tế Thế giới, một sản phẩm được coi là dược thảo khi thành phần chính gồm một bộ phận của thảo mộc nằm trên không hay dưới đất, trong hình dạng nguyên thủy hay sau khi được chế biến. Khi có pha lẫn hoá hay khoáng chất thì sản phẩm đó không còn là dược thảo nữa.
Cũng theo cơ quan này, hiện nay có tới 80% dân chúng trên thế giới dùng dược thảo. Kỹ nghệ chế biến dược thảo, bốc thuốc rất phát triển, thịnh vượng, thu vào nhiều chục tỷ mỹ kim.
[More]

Dược Thảo

Normal 0 MicrosoftInternetExplorer4 Câu Chuyện Thầy Lang
Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức

Dược Thảo


Dược Thảo đã giữ vai trò quan trọng trong việc bảo vệ sức khỏe con người từ nhiều ngàn năm, khi mà y học tây phương chưa xuất hiện. Dược thảo dùng cây thuốc để phòng bệnh và chữa bệnh.
Theo cơ quan Y tế Thế giới, một sản phẩm được coi là dược thảo khi thành phần chính gồm một bộ phận của thảo mộc nằm trên không hay dưới đất, trong hình dạng nguyên thủy hay sau khi được chế biến. Khi có pha lẫn hoá hay khoáng chất thì sản phẩm đó không còn là dược thảo nữa.
Cũng theo cơ quan này, hiện nay có tới 80% dân chúng trên thế giới dùng dược thảo. Kỹ nghệ chế biến dược thảo, bốc thuốc rất phát triển, thịnh vượng, thu vào nhiều chục tỷ mỹ kim.
[More]

Tản Mạn về Bia

CâuChuyện Thầy Lang
Bác sĩ Nguyễn Ý Đức



Tản Mạn về BIA


Lại một tình cờ đã đưa tới sự khám phá ra cách chế biến món nước "Tinh Thần", uống cho tới tận cùng say xỉn này.
Truyền thuyết kể lại là cách đây trên mươi ngàn năm, một cô bé đang ăn miếng bánh mì khô uống với ly nước lạnh, thì có bạn gọi đi chơi trò nhẩy dây. Cô ta ném miếng bánh vào ly nước, để trên mặt bàn rồi chạy ra ngoài. Đó là miếng bánh cũ bỏ quên trong cặp sách đã lâu, có bám bụi xanh.
Mấy ngày sau bà mẹ dọn bàn thấy ly nước trong trong, có mùi thơm thơm. Đang khát nước, bà bèn uống. Một lúc sau cảm thấy trong người sảng khoái, lên tinh thần. Bà khoe với ông chồng và ngỏ ý muốn có thêm. Chiều vợ, ông chồng làm nước đó cho vợ và gia đình. Lối xóm bắt chước và thiên hạ cũng làm theo. Thế là Bia ra đời.
[More]