Vài nét về BS Ý Đức

- Tiến sỹ Y Khoa Quốc Gia

- Tuổi Ất Hợi

- Cựu học sinh Chu Văn An Hà Nội

- Tốt nghiệp Đại Học Y Dược Khoa Sài Gòn

- Hành nghề liên tục tại Việt Nam-Hoa Kỳ gần 40 năm.

- Biên khảo các vấn đề Y tế, Dinh Dưỡng Xã hội, Lao động

- Tác phẩm: Thuốc Mỹ Chữa Bệnh Ta, An Hưởng Tuổi Vàng, Sức Khỏe và Đời Sống, Người Cao Tuổi Việt Nam trên Đất Mỹ, Dinh Dưỡng và An Toàn Thực Phẩm, Bệnh Người Cao tuổi, Câu Chuyện Thầy Lang.

- Cộng tác với nhiều nhật báo, tập san, truyền thanh (RFI, RFA, VOA, Vietnam Hải ngoại, VAB, Dallas Radio, Lạc Việt Radio-Canada),  Đài truyền hình O2TV, VAN-TV55.2 , các website trong và ngoài Việt Nam trong các tiết mục y tế xã hội, lao động, dinh dưỡng.

- Tham gia chính chương trình Vấn Đáp Sống Khỏe của Hội Con Rồng Cháu Tiên VN Canada và YKHOANET thực hiện.

Độc thân mà không Cô độc


Tại một trung tâm sinh hoạt của quý vị cao niên, số người cả nam lẫn nữ ly hôn, góa bụa này không phải là ít. Các ông các bà thường chút bầu tâm sự với nhau về hoàn cảnh của mình.
Một ông nói, sau hơn một năm ra vào thương nhớ thì bây giờ tôi đã khuây khỏa với cảnh lẻ loi. Giờ đây mình muốn làm gì thì làm, muốn ăn gì thì nấu lấy, sống thoải mái tự do và cũng "phát hiện" ra rằng mình cũng có thể làm được nhiều điều mà trước đây cứ phải nhờ đến bà xã. Nhưng đôi khi cũng nhơ nhớ làm sao ấy...

Một bà tâm sự bây giờ các cháu đã ở riêng có công ăn việc làm tương đối ổn định, tôi "vô tư" đi đây đi đó, ở với cháu này vài tuần rồi tới nhà cháu khác. Ngày ngày rủ vài bà bạn tới sinh hoạt chung ở đây thì cũng vui. Nhưng đôi khi trái gió trở trời, đau mệt thì cũng thấy thiếu thiếu một bàn tay chăm sóc, một bát cháo nóng do ông ấy nấu. Và cũng buồn buồn...Giá kể còn ông ấy ...

Một vị thì lại "thẳng như ruột ngựa", phát ngôn rằng quá khứ là quá khứ, cái gì đã vượt khỏi tầm tay thì cho đi luôn. Chỉ cần dành một thời gian vừa đủ để hồi tưởng tới nhau, rối là "a lê hấp", sửa soạn cho tương lai, cho những ngày còn lại. Bằng cách mở rộng giao hữu với mọi người, mọi tuổi, cả nam lẫn nữ để bớt lẻ loi. Rồi từ đó biết đâu mình lại chẳng gặp người tâm đầu ý hợp để cùng nhau đi nốt đoạn đường còn lại của cả hai người. Nhưng chớ có "léng phéng" vào trai có vợ gái có chồng, phá hạnh phúc nhà người ta. Cũng như liệu cơm gắp mắm, vừa tầm vừa sức chứ chẳng nên "trâu già" ham cỏ non, không "tương quan lực lượng", vừa tốn sức lao động mà còn giảm tuổi thọ trời ban cho...

Như vậy, độc thân đâu phải là bất hạnh, "độc thân sướng lắm chứ", nếu mình biết hưởng cái thú của sự độc thân, phải không thưa bà con cô bác?!.

Có ý kiến cho rằng độc thân không phải là một ngôi vị, mà chỉ là danh từ diễn tả một người đủ mạnh để tận hưởng cuộc đời độc lập, không phụ thuộc vào người khác. Và đó cũng là một phần tốt nhất cho giai đoạn cuối của đời người mà Thượng Đế đã dành cho.

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức.

Comments are closed