Vài nét về BS Ý Đức

- Tiến sỹ Y Khoa Quốc Gia

- Tuổi Ất Hợi

- Cựu học sinh Chu Văn An Hà Nội

- Tốt nghiệp Đại Học Y Dược Khoa Sài Gòn

- Hành nghề liên tục tại Việt Nam-Hoa Kỳ gần 40 năm.

- Biên khảo các vấn đề Y tế, Dinh Dưỡng Xã hội, Lao động

- Tác phẩm: Thuốc Mỹ Chữa Bệnh Ta, An Hưởng Tuổi Vàng, Sức Khỏe và Đời Sống, Người Cao Tuổi Việt Nam trên Đất Mỹ, Dinh Dưỡng và An Toàn Thực Phẩm, Bệnh Người Cao tuổi, Câu Chuyện Thầy Lang.

- Cộng tác với nhiều nhật báo, tập san, truyền thanh (RFI, RFA, VOA, Vietnam Hải ngoại, VAB, Dallas Radio, Lạc Việt Radio-Canada),  Đài truyền hình O2TV, VAN-TV55.2 , các website trong và ngoài Việt Nam trong các tiết mục y tế xã hội, lao động, dinh dưỡng.

- Tham gia chính chương trình Vấn Đáp Sống Khỏe của Hội Con Rồng Cháu Tiên VN Canada và YKHOANET thực hiện.

Nghễnh ngãng

Nghễnh ngãng                                 

Năm nay tôi đã 76 tuổi. Từ hơn 1 tháng nay, tôi không nghe rõ và tôi đã lấy hẹn đi khám bác sĩ chuyên khoa Tai Mũi Họng. Trong khi chờ đợi, xin bác sĩ cho biết qua về sự nghe cũng như nguyên nhân gây ra điếc. Cảm ơn bác sĩ rất nhiều. Lê Duy Loan

Trả lời

Tai là bộ phận để nghe. Ngoài việc thu nhận âm thanh, thính giác còn có vai trò quan trọng trong việc trao đổi tin tức hoặc liên lạc giữa người với người cũng như giúp tâm hồn thư giãn khi nghe những lời nói dịu hiền hoặc những điệu âm nhạc nhẹ nhàng, thoải mái.

Thính giác hiện diện thường xuyên, khi ngủ cũng như thức. Một tiếng động nhẹ ban đêm cũng làm ta thức giấc. Một âm thanh xa vời cũng lọt vào tai dù ta có tập trung vào công việc đang làm.

Nhiều người thường không để ý tới giá trị của thính giác cho tới khi không nghe được nữa thì mới nhận ra rằng điếc là một tai họa. Nạn nhân rơi vào tình trạng cô đơn, ngơ ngác không biết sự việc xảy ra ở chung quanh. Có người bị trầm cảm, buồn phiền thấy mình như bị đặt ra ngoài sinh hoạt gia đình, xã hội.

Nhưng cũng có người, bịt tai chẳng thèm nghe những điều thị phi gossip, cho đỡ bận tâm. Hoặc  “điếc không sợ súng”, tỉnh bơ việc mình mình làm, chẳng cần để ý tới công luận.

Sau đây là một số nguyên nhân:

1-Ðiếc có thể do thừa kế: Nếu cha hoặc mẹ bị điếc thì con có nhiều rủi ro cũng bị điếc.

2-Suy yếu thính giác trước hoặc sau khi em bé sinh ra vì sanh thiếu tháng, bé thiếu dưỡng khí, mẹ bị các bệnh giang mai, bệnh ban đào (rubella) trong khi có thai hoặc do mẹ dùng thuốc độc hại cho tai trong thời kỳ mang thai...

3-Bệnh nhiễm như viêm màng não, sởi, quai bị, viêm tai trong mãn tính, nước vào tai trong

4-Do tác dụng độc của dược phẩm (kháng sinh streptomycin, thuốc trị sốt định kỳ)...vào bộ phận nghe ở tai trong

5-Chấn thương não sọ hoặc tai

6-Xơ cứng xương tai là một rối loạn di truyền đưa tới mất thính giác: Xương ở tai trong tăng sinh khiến cho xương bàn đạp dính vào cửa sổ bầu dục và gây trở lại cho việc dẫn truyền âm thanh vào tai trong. Trường hợp này có thể giải phẫu chữa được.

7-Ngồi trên phi cơ cũng có thể bị giảm thính giác tạm thời. Đó là khi áp suất không khí ở tai giữa mất cân bằng, nhất là lúc máy bay đáp xuống. Để tránh khó khăn này, nên mở rộng miệng và nuốt mạnh để mở ống Eustache.

8-Người cao tuổi thường hay bị mất thính giác nhiều hơn so với các tuổi khác. Trên 60 tuổi, cứ ba vị thì một vị nghễnh ngãng. Trên 75 tuổi thì quá nửa các cụ bị kém nghe.

Trong đại hội hàng năm họp ngày 17 tháng 2 năm 2007 của Hội American Association for the Advancement of Science tại San Francisco, tác giả Streven Greenburg báo động rằng vào năm 2050 sẽ có khoảng 50 triệu người cao tuổi ở Hoa Kỳ bị suy yếu thính giác. Lý do là tuổi thọ ngày càng cao dẫn tới suy yếu dây thần kinh thính giác, tiếng động cơ khí trong môi trường cũng gia tăng. Hơn nữa người cao tuổi cũng dùng nhiều thuốc hơn, và một số thuốc cũng gây tác dụng xấu lên thính giác.

9-Nguyên nhân trầm trọng nhất là khi tai phải liên tục nghe các âm thanh quá mạnh như tiếng súng lớn, nhạc quá ồn ào, làm việc trong cơ xưởng nhiều máy móc phát âm.

10-Bít ống tai như khi ráy tai quá nhiều hoặc có dị vật lọt vào tai.

Ngay từ khi mới sinh ra, trẻ em có thể đã bị điếc. Do đó các em cần được xét nghiệm, đo khả năng nghe để tìm ra bệnh và điều trị. Trẻ em bị điếc thường chậm biết nói, học hiểu, tiếp nhận kiến thức và gặp nhiều khó khăn tại trường học, với bạn bè.

Để phòng tránh mất thính giác:

1-Khi tai bị nhiễm trùng, cần được điều trị tới nơi tới chốn để tránh tổn thương tai rồi bị điếc.

2-Đừng cố lau chùi lỗ tai với vật sắc hoặc tăm quấn bông gòn để tránh tổn thương ống tai và đẩy ráy xâu vào tai.

3-Tránh nơi có tiếng động quá to, che lỗ tai với nút bịt tai (ear plug).

4-Khi màng nhĩ bị thủng, tránh để nước vào tai trong. Khi bơi lội cần có nút bịt tai.

5-Khám bác sĩ ngay khi nghi là tai bị nghễnh ngãng, nhiễm trùng tai hoặc ù tai.

6-Khi làm việc trong môi trường nhiều tiếng động, nên đo thị giác theo định kỳ để sớm tìm ra khó nghe và áp dụng phương thức phòng tránh điếc.

Theo cơ quan Y tế Thế giới, 50% điếc có thể phòng tránh được qua chủng ngừa các bệnh gây điếc, sớm tìm ra nguyên nhân gây điếc và điều trị bệnh.

Ðây là điều đáng mừng. Ðể bớt đi những hoạt cảnh như:

“điếc hay ngóng, ngọng hay nói” hoặc:

“ông nói gà, bà nói vịt”.

Comments are closed